Bài báo đầu tiên là quà con tặng Mẹ


Thế là con lên Hà Nội học đã hơn một năm rồi Mẹ nhỉ? Cũng là hơn một năm con xa Mẹ, không được sống trong vòng tay yêu thương, chăm sóc của Mẹ. Cũng đã mấy tháng nay con không được về nhà rồi. Những buổi lên lớp, đi làm thêm, con không còn mấy thời gian về với Mẹ.

 

Xa Mẹ hơn một năm con mới hiểu thế nào là cuộc sống tự lập mà không có Mẹ ở bên, không có bàn tay chăm sóc của Mẹ mỗi ngày. Những điều ngày trước con tưởng chừng rất nhỏ nhặt, con chưa bao giờ phải nghĩ đến vì Mẹ lo hết rồi, thì lên Hà Nội con phải tự mình làm tất cả.

Ngày trước mỗi sáng thức dậy, Mẹ đã rang cơm sẵn đó rồi, con chỉ biết ăn rồi đi học. Con đâu biết rằng giữa mùa đông rét mướt, khi con vẫn ngủ vùi trong chăn ấm thì Mẹ phải dậy từ sớm tinh mơ rang cơm cho con ăn, đun sẵn một ấm nước để con có nước ấm đánh răng, rửa mặt đi học.

Lúc nào Mẹ cũng thương con thức khuya học bài mà con đâu biết rằng đôi bàn tay Mẹ già đi nhiều quá. Đôi bàn tay không mỏng manh, không trắng muốt như những nàng Kiều con học trong sách. Đôi bàn tay Mẹ to lớn, thô ráp đến cục mịch. Đôi bàn tay ấy đã chăm sóc con, nâng bước con đi từ ngày nhỏ cho đến khi con vào đại học. Ở nhà, con chỉ hơi ốm là Mẹ sốt sắng thuốc thang, nấu cháo. Khi đi học Mẹ còn bắt con mang bao nhiêu là thuốc vì sợ lúc ốm đau không đi mua được.

Từ ngày lên Hà Nội học, không có đôi bàn tay ấy của Mẹ chăm sóc con mới hiểu Mẹ thương con đến nhường nào… Bây giờ buổi sáng con chẳng có cơm rang ăn đi học như ngày trước mà nhịn đói đi học, hôm nào đói quá thì chỉ ăn tạm chiếc bánh mỳ. Mỗi sáng mùa đông chẳng ai đun nước cho con rửa mặt nữa. Khi con học khuya không ai nhắc con đi ngủ sớm. Khi con ngủ không ai mắc màn cho con. Không có Mẹ ở bên, con như đứa trẻ bị lạc lối khi trời đã tối mà không tìm thấy đường về.

Ngày con đăng kí thi đại học, cả nhà không ai ủng hộ con thi vào Học viện Báo chí & Tuyên truyền. Mẹ là người phản đối chuyện này gay gắt nhất. Con hiểu, vì Mẹ thương con lắm. Mẹ chỉ muốn con học Sư phạm, sau này sẽ có cuộc sống yên ổn, không phải vất vả ngược xuôi. Nhưng đó là lần đầu tiên con không nghe lời Mẹ. Con vẫn quyết định thi Báo chí, đi theo con đường của riêng con. Mẹ không nói gì, nhưng con biết mẹ buồn lắm. Với Mẹ con luôn là đứa trẻ vẫn còn non nớt, chưa bao giờ phải lo lắng chuyện gì. Mẹ lúc nào cũng muốn được ở bên chăm sóc cho con.

Ngày con đỗ Đại học nước mắt Mẹ đã rơi. Mẹ vui lắm lắm. Nhưng trong sâu thẳm ánh mắt mẹ vẫn mang một nỗi buồn lo âu.

Con lên Hà Nội học, Mẹ ở nhà lại tần tảo sớm hôm, tằn tiệm mọi thứ để con có tiền ăn học trên này. Bữa cơm với Mẹ chỉ có rau luộc hay thêm tấm đậu phụ là được rồi. Lần nào con về nhà Mẹ cũng hỏi “sao gầy vậy con?”. Mẹ luôn nhắc con phải gắng học, sau này sẽ không khổ như Bố Mẹ nữa. Bố Mẹ ở nhà vất vả thế nào cũng được, chỉ mong con học hành cho nên người. Mẹ không quên hỏi con đã có bài nào được đăng báo chưa ? Đó là niềm vui của Mẹ. Mẹ mong chờ ngày con có bài báo đầu tiên được đăng đã hơn một năm nay rồi. Với Mẹ, những điều bình dị vậy thôi cũng làm Mẹ vui đến trào nước mắt rồi.

Sắp đến “Ngày của Mẹ” (8/5), mà con không có hoa để tặng Mẹ đâu. Nhưng Mẹ đừng buồn nhé. Ngày đó mong cho những dòng này sẽ về với Mẹ cùng bài báo đầu tiên của con. Con biết, lúc đọc nó, Mẹ sẽ lại khóc cho mà xem. Mong rằng món quà nhỏ này sẽ làm ấm lòng Mẹ trong căn nhà luôn thiếu vắng những bước chân của con và Bố.

 

Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con

Con đã 20 rồi tuổi Mẹ à. Nhưng với Mẹ con vẫn là thằng nhóc ngày nào, vẫn mong được Mẹ rang cơm cho ăn mỗi sáng, được Mẹ mắc màn cho mỗi khi đi ngủ.

Nhớ Mẹ nhiều!

Con trai của Mẹ
Vũ Viết Tuân

Đây là bài viết tham dự cuộc thi “viết về Mẹ” của mình. Rất mong các bạn hãy chia sẻ và bình chọn cho mình nhé. Cảm ơn nhiều nhiều.

Các bạn bình chọn cho mình ở đây nhé: http://www.bee.net.vn/channel/1982/201104/Bai-bao-dau-tien-cua-con-la-qua-tang-Me-1795796/

Về HàJung
u n t i l w h e n e v e r

One Response to Bài báo đầu tiên là quà con tặng Mẹ

  1. tamnguyen nói:

    nghe xúc động quá Tuân ơi! tớ khóc đến nơi rồi đây!
    đọc bài này, tớ chỉ có một cảm xúc duy nhất : đó chính là đồng cảm, đồng cảm “toàn tập”
    nhưng mà…keke! không có mẹ ở bên thì gắng mà chăm sóc mình đi nhé!🙂 :d

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: