Rượu làng Vân ngày ấy – bây giờ
Cái bóng của quá khứ và triển vọng ngày hôm nay
Khắp vùng Bắc bộ, hễ nhắc tới rượu làng Vân là ai ai cũng biết. Làng Vân nổi tiếng về nghề nấu rượu từ thời vua Tự Đức, khi xưa được vua ban 4 chữ “Vân hương mỹ tửu”, rồi cứ thế mà truyền đời. Những tưởng rượu làng vân sẽ mãi được vang danh, lưu truyền cho thế hệ sau, nhưng rồi cũng như bao làng nghề nổi tiếng khác, rượu làng Vân đang dần trở thành cái bóng của thời huy hoàng khi xưa. Dù vậy, vẫn còn có cơ may để nó lấy lại được tiếng tăm ngày nào.
Đến làng Vân, người ta dễ dàng thấy hàng dãy chum, vại xếp đầy ven đường và trong góc sân của mọi ngôi nhà. Mới cách đây khoảng chục năm, người dân làng Vân vẫn còn cố giữ lại cái nghề tổ đã gắn bó với bao thế hệ dân làng, nhưng rồi do không còn đáp ứng được thị trường, kinh doanh thua lỗ, những người trẻ của làng hầu hết đều từ bỏ cái nghề của cha ông, bỏ đi làm công nhân cho các nhà máy, các trung tâm công nghiệp mới mở hoặc theo nghề khác kinh tế hơn, nghề nấu rượu vậy là dần mai một.
Bà Diêm Thị Cốc, trú tại xóm 4 làng Vân, tâm sự : “ kể ra thì cũng tiếc lắm, ngày xưa làng này nổi tiếng về nấu rượu, có ai không biết đâu? Nhà bà trước cũng nấu rượu, nhưng rồi mấy đứa nó thấy nấu rượu lỗ quá, lại nghèo nên chúng nó bỏ nghề hết…” . Những người con của bà Cốc hiện giờ đều đi làm công nhân cho các nhà máy trong tỉnh, ngay tại cổng nhà bà có một cửa hàng may nhỏ do con dâu bà mở ra phục vụ bà con trong xóm. Cũng như các hộ gia đình khác trong làng, gia đình bà vẫn còn mấy cái vại sành ngày xưa được dùng để ủ rượu, nay bị xếp lại một góc sân như kỷ niệm chưa nỡ bỏ. Theo lời bà Cốc, cả làng nay chỉ còn mấy hộ vẫn còn theo nghề tổ, nhưng hầu như chất lượng rượu bây giờ chẳng khác gì những nơi khác, cái gọi là “Vân hương mỹ tửu” giờ chỉ còn là cái bóng của một thời vàng son.

Những chum, vại từng đựng rượu giờ xếp đống trong xó bếp

hoặc ở góc sân
Bà Cốc cũng cho biết, nghề nấu rượu của làng hầu như đã kết thúc từ những năm 75, khi đó đến gạo ăn còn thiếu, nói gì đến nấu rượu; sau đến thời kỳ bao cấp, dân làng chuyển sang làm rượu sắn, vừa rẻ hơn lại được nhiều rượu hơn so với làm từ gạo. Suốt một thời gian dài, người dân chỉ nấu rượu sắn, nghề nấu rượu gạo từ xưa vậy là càng ngày càng mai một. Công thức vốn chỉ truyền cho người trong gia đình giờ người trong gia đình cũng nhớ không rõ, có chăng là không pha tạp, ủ rượu kỹ để có mùi hương thơm ngọt, nồng nàn. Mãi gần đây, người dân mới lại nấu rượu gạo, nhưng chất lượng rõ ràng không còn như trước.

Bà Diêm Thị Cốc kể về những thăng trầm của làng nghề
Tuy nhiên cũng có một số gia đình, tuy không thể nói là giữ được tinh tuý rượu làng Vân khi xưa nhưng cũng có tiếng trong làng, là gần với hương rượu cũ hơn cả. Gia đình bà Nguyễn Thị Luyến và ông Nguyễn Viết Du là một trong những hộ nấu rượu có tiếng của Làng Vân kể rằng: nghề nấu rượu nơi đây vốn do một bà tổ nghề – được gọi là bà Nghi Địch truyền dạy cho dân làng; không ai biết bà từ đâu đến, cũng không nhớ rõ là từ khi nào, chỉ biết rằng rượu của bà nổi tiếng khắp vùng khiến người tứ xứ tìm đến mong mua được của bà một vò rượu. Bà truyền nghề cho người dân, dặn phải giữ lấy bí quyết, không được truyền ra ngoài kẻo rượu bị bắt chước rồi pha tạp, làm mất hết vị ngon vốn có. Dân làng nghe lời bà, đã cùng nhau cắt máu ăn thề, không để bí quyết nấu rượu truyền ra ngoài làng. Cũng bởi thế mà khi xưa nghề nấu rượu không được dạy cho con gái, chỉ truyền cho con trai, con dâu cũng chỉ được hỗ trợ chứ không được tham gia vào những khâu quan trọng. Thời vua Tự Đức, sau khi nhận rượu làng Vân dâng lên, vua liền ban cho 4 chữ “Vân hương mỹ tửu” vẫn còn được truyền tụng đến tận ngày nay. Câu chuyện xưa hầu như người dân nào cũng biết. Đền thờ bà nay vẫn còn ở trong làng.
Đọc nguyên văn bài viết